giới thiệu nhân vật:
1. Nguyễn Ngọc Thiên Phương. con gái cưg của chủ tịch tập đoàn Bika( tập đoàn đồ điện tử lớn thứ nhì thế giới). tính tình: ngang như cua, dữ như cọp nhưg nhiều khi hiền kinh khủg, nói tóm lại là lúc nắg lúc mưa. vô địch karate , lực rất mạnh. được trời phú cho 1 cái nhìn sắc không ai sánh bằng, nhưg hk thích khoe khoang, màk đã khoe khoang thì có bài bản( đọc truyện sẽ rõ). thích wậy phá nhưg bù lại zới cái IQ là 200 thì nhà trường bỏ wa hết( kinh khủg), nhìu khi mê trai, nhìu khi lại gét con trai kinh khủg( nhưg chỉ yêu 1 người)... [ sơ lược là thế]
2. Nguyễn Duy Nam. bạn thân từ nhỏ của Thiên Phương. con trai chủ tịch tập đoàn bất động sản lớn nhất Đông Nam Á. đẹp trai, da trắng, ít nói nhưg vui vẻ. có style thích đồ màu trắng( hoàng tử bạch mã). được ba mẹ cho sang Mĩ học từ lúc 6 tuổi.hơn Phương 1 tuổi..[ sơ lược]
3. Lê Trịnh Anh Hoàng. con của chủ tịch tập đoàn đá quý tầm cỡ của thế giới( hiện đag ở Mĩ). đẹp trai, phong lưu, lãg tử nhưg rất ngang, sở hữu 1 giọng hát cực hay, thân hình rất manly và chuẫn, chọc người khác cũg là 1 sở thích của Anh Hoàng nhà ta.đại sư huynh trong các loại võ: kyudo, Bando (nhu quyền): Là trường phái gắn chặt với các đặc điểm tấn pháp, thân pháp, kỹ thuật phòng thủ và tránh né, các thế tấn công thường tượng hình theo các loài thú: trư công (lợn), ngưu công (trâu), độc xà công (rắn độc), lục xà công (rắn lục), lộc công (hươu), hầu công (khỉ), ưng công (chim ưng), báo công (báo), hổ công (hổ), mãng xà công (rắn). ..
4. Nguyễn Hoàng Dương. anh họ của Nam, hơn Nam 2 tuổi. thích dạo phố, nấu ăn giỏi, ngủ thì chắc bom rơi kế bên cũg hk biết. đẹp trai, manly và đa tài. vui vẻ, hoà đồng( chỉ với bạn bè và người thân)...
5. Triệu gia Phong. con trai độc nhất của hãng ô tô hàng đầu thế giới. nhưg không thích thể hiện, đẹp trai, trẻ con, rất thích đi chơi zới Thiên Phương. trong cuộc thi karate thì đả bị Thiên Phương đá cho 1 cái vào đầu vì láo lếu và nằm bất độg lun. Yêu nhưg hk dám nói....
6. Hoàng Ngọc Duy. ở gần nhà Phương và Nam, mới chuyển tới cùg gia đình, học hành cũg bình thường, nhìn đẹp trai nhưg hay buồn, ít nói...
7. Kenly Baize( tên tiếng việt là Tống Hoàng Minh) bạn của Nam, người Trung Quốc sag Mĩ du học,..
Kem & thanh chocolate đắng
Chap 1: nhớ lại wá khứ
- Phương àk…đag làm gì đó con?_ bà hàg xóm kế nhà Phương đag ngước mặt từ dưới đườg nhựa lên hỏi nó zới 1 vẻ mặt hết sức lo lắg.
- Dạ…khôg ạk…chẳg wa là chuyện cũ lại ùa về thôi mà bác_ con nhỏ giật mình way wa trả lời, đáp lại zới 1 nụ cười buồn.
- Thôi, wá khứ rồi con àk, nhớ cũg có làm gì đc đâu…wên đi nha_ bác Thu hàg xóm nói với vẻ rất lo lắg, trước khi đi bác còn lắc đầu cho nó.
Nó nhìn bác Thu đag khuất xa dần rồi lại đứg nhìn wa ngôi nhà ấy..đã 8 năm rồi, nhanh thật nhỉ? No` buồn nhưg nó bất lực, chẳg thể thay đổi đc gì cả…
Lộp bộp…mưa rồi sao…nó đau lắm.. chẳg pít nó đag khóc hay cười nữa…
Từ trong làn đườg đag mưa xuất hiện một cậu con trai đag tiến bước về phía nó..khôg mặc áo mưa, nhưg hình như nó đag pận zới cái nỗi niềm của chính mình mà khôg để ý tới thằg con trai đó
Thằg con trai đã tiến lại gần từ lúc nào rồi ngước lên nhìn khuôn mặt baby của con nhỏ cùg nhữg giọt nước mắt nóg hổi lăn tăn trên đôi gò má. Cứ nhìn rồi nhìn khôg có phản ứg j` khác, tự nhiên 1 nhóc chạy từ đâu tới gọi:
- anh hai, làm gì thế, đi đâu vậy? về nhà đi, mưa rồi, cảm thì làm sao mà mai đi học đc_thằg nhỏ đó gọi khôg ra hơi
Phương từ nãy giờ hk chú ý..nghe tiếg gọi thất thanh liền giật mìk nhìn xuốg đườg rồi nó vội lấy đôi bàn tay quẹt hết nước mắt trên mặt sau đó bỏ vào trog nhà.
Giờ nó buồn lắm, chẳg thiết gì nữa, mai là ngày khai trườg rồi, buổi học đầu tiên củg lớp 9, lớp cuối cấp… có lẽ từ nãy tới giờ vì khóc nhiều wá màk nó đã thám mệt rồi nên lăn đùg ra ngủ lúc nào hk pít..
Reng …reng… tiếg chuôg điện thoại kêu to làm nó đag say ngủ cũg phải lồm cồm bò dậy , trời hết mưa, nắg đã lên cao, sau 1 giấc ngủ thì nó đã trở lại zới chính con người thật của nó, nhấc máy lên khổ sở:
- alô…ai mà làm phiền vào giờ này vậy.._ nó xoa xoa cái đầu như ổ wạ zừa nge điện thoại trog khi mắt zẫn chưa mở
Đầu dây bên kia vang lên một giọng nói hết sức nhẹ nhàg và đầy lo lắng:
- Con sao zậy? có khoẻ hk? Mẹ nè. Mẹ tính đi sag Mỹ vài tuần, con mệt thì để mẹ huỷ chuyến bay nhá!
- Thôi thôi, con chẳg sao đâu mẹ ạk, mẹ cứ đi tự nhiên, con mới ngủ dậy ấy màk_ nó chợt tỉnh ngủ khi nge mẹ nó nói zậy
- Chậc..cái con bé này…_ khôg còn gì để nói mama nó cúp máy cái rụp
Nó cũg cúp điện thoại cái rầm rồi sửa soạn để đi dạo phố. Xog xuôi nó nhắn tin cho Phong_ anh bạn bị nó cho một cú đá đầy hoả lực lúc giận dữ trog giờ thi đấu karate zới nội dug:
Đến đón em nhé! Anh em mình đi ăn kà rem tí
Vài phút sau Phog đã có mặt ở trước nhà Phương rồi bóp còi inh ỏi, làm nó cũg sởn cả gai óc
Phog đi một chiếc nouvo lx màu đỏ, chỉ mới 16t thôi nhưg với vóc dág cao to, điển trai của mình thì Phong chạy xe chẳg bao giờ sợ côg an, nhưg thấy Phong chạy xe nouvo lx thì cũg pít gia đình Phong như thế nào rồi
Con nhỏ bước ra khỏi ngôi nhà 3 tầng zới 1 bộ đồ nhìn bụi bặm: quần jean bó sát, cái áo lệch vai màu đen, đôi guốc cao tới 8 phân đế cao màu đen làm tô thêm sự chín chắn, cái dág cao nhưg cực kì chuẩn với mái tóc uốn lọn to cột 1 bên( nó hay thay đổi kiểu tóc lắm)
Lúc đó, Phong cũg khôg kém phần sành điệu khi lại là con của chủ tịch tập đoàn Okai pên Hàn( tập đoàn thời trang). Nhưg khôg vì vậy mà Phong ăn mặc cho ra dánh 1 côg tử của 1 tập đoàn thời trang màk lại rất giản dị nhưg cuốn hút:
Chiếc áo dài tay đc xắn lên tới khuỷu hở bộ ngực săn chắc và trắg( áo màu đen)( nhưg khôg pít hôn nay là ngày gì màk 2 đứa nó ăn mặc toàn màu đen), kèm theo cái áo là chiếc quần da bóg loág zới mái tóc của 1 chàg hoàg tử màu hạt dẻ.
- lên xe đi pé, mún đi đâu nàk_ Phong mỉm cười zới nó
nó bước lên xe rồi 2 đứa nó đều đeo chiếc mắt kính to bản vào mắt
con nhỏ nhìn Phong lộ rõ vẻ bực mình trên gương mặt:
- trời ơi, sao mau wên zậy? đã bảo là đi ăn kà rem ùi cơ màk_ nó nhìn Phong y như hk tin nổi người này là Phog màk nó wen biết
- hì..làm gì zữ zậy? lâu lâu chở em đi chơi zui wá cũg phải wên chứ_ nhẻn miệg cười 1 cái rồi Phong phóg chiếc xe máy rời khỏi căn nhà
hiện giờ, con nhỏ zẫn mân mê, chăm chú ngắm nhìn cảnh đẹp wa chiếc kính to bản màk chẳg chú ý gì tới Phong đag lái xe ở phía trước
- wán nào đây em?_ Phong way sag bên hỏi nó
mặt nó zẫn tỉnh rụi ngó đườg, chẳg pít Phong đag hỏi nó. Đợi hoài hk thấy nó trả lời Phong hét lên:
- em, làm gì đó, ăn kem wán nào đây?
- Ý…anh làm em hết hồn àk, wán wild life nhar anh_ con nhỏ mém rớt xe làm cho Phog ngồi đằg trước sém đâm sầm vào 2 cô gái nhìn rất là đú đỡn. con nhỏ ngồi đằg sau cái xe sém bị đâm way ra tí tởn:
- Anh ơi !chạy xe cẩn thận nha, anh mới sém tôg màk em đã mê anh ùi đó…đằg sau là bạn gái hả anh? Sao cô ấy đag nhớ ai màk lơ đãg wá zậy?
- Êh cái con nhỏ kia, mày mún chết hả? pít có người iu ùi màk còn kua hả? mún ăn kơm hay ăn cháo?_ Phương ngồi đằg sau hếch mặt lên
- Hơ..hay ta…giọg trog trẻo wá nhỉ? Y như con nít miệg còn hôi sữa ấy, chị mày đẹp.. chị mày có quyền con àk_ con nhỏ đanh đá đó ném cho Phươg câu đó còn kèm theo 1 nụ cười khinh khi
Phong từ nãy giờ mới nhăn mặt lên tiếg:
- thôi ! đừg cãi nhau nữa, chị dừg lại đi, đừg đểi em dừg xe lại thì đừg có trách ác đó nha
- ủa? sao lại kêu là em, nge kì zậy? em cũg là giang hồ màk anh, em chả ngán con nhỏ kia đâu, còn anh…ai nỡ_ con nhỏ way wa nói ngọt xớt zới Phong
- dừg xe lại đi anh Phog ơi _ phươg ngồi phía sau la lên cùg zới cái hành độg giả vờ như có gì mắc ở cuốg họg
- sao vậy em? Có cần anh chạy lên thêm tí nữa cho gần bãi rác rồi ói cho đỡ ô nhiễm môi trườg hk nèk?_ Phong way ra nhìn nó tỏ vẻ lo lắg và đầy sự mỉa mai
con nhỏ đó nge Phong nói xog chỉ biết liếc 1 cái , tặg thêm 1 từ “ hứ” rồi ra hiệu cho con nhỏ ngồi đằg trước phóg đi mất
cuối cùng thì hai đứa nó cũg tới đc wán “ wild life”, wán khôg nằm lộ ngoài đườg màk trog phòg ốc đàg hoàg, mỗi phòg có 1 kiểu dág riêg biệt, có vài chỗ ngồi cho khách. Nhưg zới hai đứa này thì chỉ có cần phòng số 7, căn phòg “wild”_ căn phòg tuyệt vời nhất mới có thể phù hợp với chúg.
TẠI PHÒG “ WILD” SỐ 7:
Phong chạy lại kéo gế cho Phương ngỒi rồi nó hỏi:
- sao? Hôm nay gọi anh ra có chịn gì nữa àk?
Kéo gế xog cho nó Phong ngồi xuốg cái gế đối diện nhìn nó đợi 1 câu trả lời đc thốt ra từ chính cái miệg bé nhỏ xik xik của Phương
- ừm… thì cũg rảnh..hk pít làm gì..he he_ con nhỏ nói chịn tỉnh rụi như đúg là cái lí do đó zậy
- thiệt hk đó cưg?_ Phog đứg nhổm dậy cúi sát vào mặt Phương làm con nhỏ sém té gế.
- Ôg làm gì kì zậy? tính dê tui hả_con nhỏ mắg té tát zào khuôn mặt điển trai của Phong làm cho tất cả mọi ngừi trog phòg 7 đều way wa nhìn 2 đứa trời đánh
Phong nge zậy, ỉu sìu ngồi xuốg gế rung đùi ngó lơ chỗ khác y như hk còn gì wê hơn thế nữa.
Con nhỏ thấy mìk cũg hơi wá lố nên hết lòg xin lỗi năn nỉ, kêu ra mấy li kem đền cho ông Phog màk ổg zẫn cứ làm như hk có nhỏ Phương nào ở trog cái wán nỳ ý.
Con nhỏ từ nãy giờ năn nỉ woài màk Phong cứ làm lơ, nó điên máu phán 1 câu:
- hk ăn thì thui, tui ăn, toàn kem sô cô la hk màk hk ăn, dở ngừi_ nó tạg cho Phong câu nói kết hợp hài hoà zới cái nhìn méo mó.
- Năn nỉỉỉỉỉiỉỉỉỉỉỉi? ..năn nỉỉỉỉỉỉỉỉỉỉ kiểu đó hả? cái sở thích wái dị của em hí ai màk ăn cho nổi, kem ngon zậy màk đi ăn zới sô cô la đắg, có khỉ mới ăn_Phong chế giễu nó.
Con nhỏ đỏ mặt cúi xuốg pít lỗi rồi tranh thủ cầm mấy ly kem nó gọi cho Phong ra đánh chén sạch. Ngồi zậy cho đến hết mấy ly kem rồi nó way wa hỏi Phong:
- zậy pây giờ anh mún em đền cho anh cái gì nàk?_ nó nói = cái giọg dịu dàg nhất có thể
- ăn xog rời mới nhớ tới anh hả? hay wá har_Phong liếc nhìn mấy ly kem đã bị chén sạch sành sanh rồi lại làm ngơ chổ khác.
Nó bực mìk gắt lên:
- anh làm gì dữ zậy? xin lỗi rồi màk còn zậy hả? mún ăn đá hk?_ nói xog nó bật dậy trợn mắt lên nhìn Phong.
Phong thấy nó zậy tởn wá đến nổi toát hết cả mồ hôi hột dù lúc đó đag rất mát mẻ. nge Phương nói zậy, Phog way ra gọi 1 ly cà phê sữa rùi nhìn con nhỏ cười 1 cách gượg ép. Phương ngồi xuốg gế ngĩ thầm mắc cười chết đi đc, hô hô. Còn Phong thì mồi hôi cứ đổ rần rần.
Hai đứa bình thản ngồi cho chán rồi Phog đề xuất ý kiến:
- 2 anh em mìk đi chơi tới tối nhá. Ok hen
- Tất nhin oỳ, ngu gì về sớm, hơ hơ_ con nhỏ hí hửg zới cái đề xuất đó
- Màk tối nay ba má anh có ở nhàk hk?_ con nhỏ nhìn zào Phong có vẻ đag dò xét.
- Hk, đi côg tác cách đây 3 ngày. Có gì hk em?_ Phong cũg hk thể nào 9oán trước đc ý đồ của con nhỏ
Con nhỏ nhảy kẫg lên reo:
- zậy tối nay chúg tar wậy tới ság lun har anh. Tối về nhà em wậy ùi ngủ lun_ con nhỏ dí sát mặt vào Phong nháy mắt 1 cái.
- Ừm Ừm…cũg…cũg đc_ Phong nhìn vẻ đạp nghiêg núi ngiêg nhà của nó màk đơ lun. Hô hô
Haizz . Phương ngó Phong chằm chằm 1 lúc hk hỉu rồi ngồi xuốg gế của mìk .
- êh.. chúg mìk đi thôi, em có 1 linh cảm có cái gì đó ở nhà_ tự nhiên con nhỏ nhíu mày nhìn Phong nói, có vẻ đag hết sức lo lắg.
Phong từ nãy tới giờ zẫn zậy, con nhỏ bực mình đạp chân Phong 1 cái làm thằg nhỏ nhảy kẫng lên.
- con gái con nứa gì màk…?_ Phong nhăn mặt tỏ vẻ rất khó chịu.
- cái gì? Tui kêu ông màk ông làm ngơ hả? có mún tui tặg thêm cú đá giốg cái hôm thi karate hk?_ con nhỏ hếch mặt thách thức.
- thui thui, jỡn tí màk, hihi_ thằg nhỏ nhe răg cười, nó màk xơi cú đá đó nữa chắc lên chầu thiên vương là vừa rồi.
con nhỏ nhớ tới chuyện của mình, gạt hết tất cả nó nói:
- anh Phong, chở em về nhà nha, em có linh cảm có chịn gì đó hk ổn anh àk.
- ừm.. đi thì đi_ Phong nói rùi lấy chìa khoá xe ùi bỏ ra ngoài.
Phương đi theo sau, 2 đứa lên xe ùi phóg thẳg về nhà.
TẠI NHÀ THIÊN PHƯƠNG:
Phương mở của cho Phong vào rồi khoá tất cả cửa lại, nó thấ trong lòng dâng dâng lên 1 cảm xúc gì đó, hình như là vui, mới nãy nó chỉ lừa Phong để chở nó về .
-thui, anh lên phòng em đi, em đi tắm tí nha, nóng nực wá._ Phương nói màk Phong ngồi tưởg tượg, con nhỏ biết Phong đag ngĩ gì nên phóng nguyên 1 quyển tạp chí to đùg và dày cồ vào mặt nó( thảm hại wá đi).
Bị ném đau nó, Phong thoát khỏi giấc mơ way về với hiện tại ôm mặt ùi nhìn con nhỏ cười đau khổ.
Phương chẳg nói gì rồi bước đi. Ngồi chừg 2 phút, Phong ra phía lan can ở phòng Phương đừg nhìn.
Tự nhiên bên căn phòng đối diện( hồi xưa là phòng của Nam) xuất hiện 1 bóng người xẹt wa. Thấy lạ, Phong chạy xuốg gọi Phương đag trong phòng tắm, đập cửa ầm ầm làm con nhỏ chưa kịp tắm đã phải mặc đồ rồi ra đá nhẹ vào Phong hỏi:
- Gì nữa đây? Hk cho người ta tắm àk, hay mún ngắm nhìn ngừi đẹp khoả thân, mơ đi nhá_ nó wát tháo ầm ĩ.
dù đag đau nhưng Phong zừa ôm chân zừa nói zới Phương:
- có phải hôm trước em nói căn phòng đối diện với phòng em là phòg của Nam phải hk? Căn nhà đó khôg ai ở hết đúg hk?_ Phong cứ hỏi dồn dập làm con nhỏ sinh ngi có chịn gì đã xảy ra, hay trong nhà Nam xuất hiện ma màk Phong hoảng loạn đến zậy, cOn nhỏ thầm ngĩ “ eo, gê wá đi mất”. xog nó trả lời Phong với vẻ ngạc nhiên tự tạo:
- ừm, sao? Có chuyện gì àk? Gê lắm hả?
- căn phòng đó …xuất…xuất hiện bóng dáng của 1 đứa con trai._ Phong nói hết sức ngạc nhiên.
Phương nge xong, chả tắm táp gì nữa oỳ chạy lên trên lan can phòg ngó wa. Nó khóc, nó lại khóc nữa rồi, bình thường nó mạnh mẽ bao nhiêu thì khi mà nhớ ngừi đó nó lại khoc nhiều bấy nhiêu. Phong cũg bước lên phòg, thấy Phương khóc, Phong ôm Phương vào lòng và nói nhỏ nhẹ:
- sao em khóc, lại khóc vì người đó àk, có thể kể cho anh pít đc khôg? Anh mún chia sẽ cùg em, anh hk mún em khóc 1 mìk như th61, hãy để anh là người đc khóc chug zới em nhé!
Con nhỏ zẫn khóc , từg giọt nước mắt nóg hổi làm đó lại đau, đau lần thứ 2 trong 1 ngày, màk ngừi mag lại 2 nổi đau đó chỉ là 1 ngừi, 1 ngừi của wá khứ…
Phong dắt nó vào ngồi trên chiếc giường màu trắng của nó, để nó dựa vào vai mà khóc cho hết nỗi lòg… lần đầu tiên Phong thấy nó khóc..khi khóc..nó đẹp như 1 thiên thần …
- em àk.. có gì nói cho anh nge với, hk lẽ anh hk đág để cho em tâm sự hay sao?_ Phong nhìn nó rất lo lắg khi thấy pé Phương hằng ngày màk anh wen đag khóc rất nhìu..rất nhìu…
Phương lấy bàn tay nhỏ nhắn lau nhữg giọt nước mắt mặn chát rồi kể:
- ừm… cách đây 8 năm anh àk…cái ngày ấy anh ấy pỏ em đi Mĩ làm em đau lắm.. màk anh hk thể pít đc rằg em đả iu anh ấy như thế nào đâu, tới khi đi anh ấy chỉ ậm ừ rằng: “ anh xin lỗi em, anh không mún làm cho em buồn”, rồi anh ấy đi mãi, không liên lạc gì với em cả, mỗi năm tới ngày sinh nhật em , ảnh chỉ gửi wà về màk hk kèm theo lời nhắn gì kả..chắc… anh ấy wên em mất rồi…cái đó anh ấy làm cho em cũg chỉ là trách nhiệm của 1 người bạn thuở nhỏ màk thôi… làm em đau lắm..mún wên 1 người màk khó, cứ nhớ hoài, nhớ mãi…nhưg từ trước tới giờ anh ấy đối sử zới em rất tốt, nhữg thời gian anh ấy bên em màk em tưởg chúg em đã hk thể xa nhau…màk anh ấy đi… em cũg hk dám ngĩ anh ấy khôg iu em..vì chẳg pao giờ em thấy anh ấy nói iu em cả…thôi… wên đi( nó hét toáng lên rồi lại khóc nức nở).
Phong ngỡ ngàg hết sức khi nge nó kể, thường ngày Phương là 1 tiểu thư mạnh mẽ kiên cường , sao hum ny Phương yếu đưới đến thế. Phong thở dài rồi ngồi suy ngẫm. 2 đứa mệt lạ ngủ lúc nào cũg hk pít. Khoảng 2 tiếng sau Phong giật mình tỉnh dậy đặt Phương nằm xuống, đắp chăn đàg hoàng rồi wa phòng kế bên nằm ngủ, không wên hẹn điện thoại để sáng mai dậy sớm làm đồ ăn cho cô bé đi học.
NGÀY HÔM SAU:
2h ság trong phòng Phương:
Thời gian trôi wa bao iu thương giờ đã tan
Ngày hôm wa đôi ta bên nhau đắm say sao giờ đã ra đi vội vàng
Còn lại đây dấu vết xưa 1 chiều mưa…
Bài “ Dấu Vết” trong điện thoại của Phươn vang lên làm nó giật mình tỉnh giấc, thấy 1 số lạ hoắc, suy ngẫm 1 hồi nó bấm nút nge máy:
- alô ..ai vậy?
- chào cô bé, nếu mún biết ai thì mở cửa và bước ra lan can phòng xem nào.._đầu dây bên kia trả lời
chưa kịp đễ người bên kia đầu dây nói hết câu , Phương đã chạy ra xem.
Người bên đầu dây thấy vậy liền cúp máy và cười 1 nụ cười thật tươi.
- anh..anh…?_ con nhỏ nói hk ra lời rồi mắt nó lại đỏ hoe lên.
- Anh xin lỗi pé vì chuyện đã để pé khóc hồi tối nha, nhưg anh cũg xin lỗi vì anh hk phải là Nam_ lại 1 nụ cười hiền nữa.
Nge vậy, Phương hk khóc nữa màk way wa hỏi người ấy:
- vậy anh là ai? Sao lại ở căn phòng đó?
- Anh là Dương, anh họ của Nam, sẽ về đây sống với em, đc hk nèk?_ thằng nhỏ cười cười.
- oa oa oa… thôi, đi ngủ đây_ chẳng cần nói gì nữa, cứ để thằng nhỏ đứng ngoài lan can ú ớ rồi nó bước vào phòng đóg cửa đi ngủ tiếp.
6H SÁNG:
Phong đã chuẩn bị xong bữa ăn liền cầm cái chảo zới cái muỗg vào phòg gọi Phương dậy.
Keng…keng …keng…
- dậy đi cô nương, nướng hoài cháy bây giờ._ Phong dí sát mặt vào và nói
Bốp…rầm…cú đá lần thứ 2 lại hạ giá vào đầu Phong làm thằg nhỏ hk kịp phản ứng đâm đầu lun vào tường cái “ cốp” ( hk pít xương có gãy cái nào hk, pó pột giống lần t rước thì hơi phê).
Phong lồm cồm bò lại sát giường Phương ngồi thở.. chợt reng ..reng.. ( dt dưới nhà kêu)
“bốp”…lần này phong nằm dưới sàn ôm đầu lun, con nhỏ kêu hk dậy màk nge tiếng dt kêu dậy liện, nó bước xuống hk mở ma71t đá thêm cái nứa mạnh hơn vào đầu Phong( trấn thương sọ khỉ chứ chả chơi)
- alố…mẹ hả, con dậy rồi, pipi mẹ_ nó nói 1 hồi rồi cúp máy ngồi đó mơ mơ màg màg trog khi người bên đầu dây chưa nói đc câu nào.
các bạn ủng hộ để mình post chap tiếng theo nhá: siêu wậy trở lại trường^^!~


nh0xk0n_9x
Trả lời với trích dẫn

Đánh dấu