Khi anh đọc bức thư này cũng là khi anh không thể gặp được em nữa. Mãi mãi không bao giờ đứa con gái hư hỏng như em xuất hiện trước mặt anh hay onl nói chuyện với anh. Em thay đổi chỗ ở...thay đổi số đt...thay đổi email....
Mà có lẽ...anh không đi tìm em đâu nhỉ. Đơn giản bởi vì, anh không yêu em.
Anh gọi em là bx nhưng em biết trong lòng anh em không là gì cả. Đau...nhưng em biết phải làm gì? Làm gì để anh yêu em?
Em không thể làm gì...
Anh hỏi em có phải là 1 cô bé ngoan hiền không?
Em Tất nhiên rồi...Không ai ngoan hiền bằng em đâu.
Anh cười im lặng.
Em tự hỏi mình. Em ngoan hiền thật ư?
Thời gian cứ lặng lẽ trôi...
Rồi 1 ngày....Em biết là cái ngày định mệnh ấy cũng phải đến. Nhưng...nó đến sớm quá! Em vẫn thầm mong thời gian dừng lại. Dừng lại để em kịp làm anh yêu em, làm anh chấp nhận em....Thế nhưng, đó chỉ là mơ thôi.
Ngày hôm ấy là 10h đêm. Em nhớ rõ lắm! Hôm ấy người đã lấy mất sự trong trắng trong em lại muốn quay lại, lại muốn đòi hỏi, muốn em phục vụ hắn. Em chỉ có thể có lỗi với anh 1 lần, em không muốn anh khinh thường em, không muốn anh xem em là con đĩ. Hôm ấy, em đã phải chịu đựng rất nhiều. Những cái tát...những lời xỉ vả...chà đạp....
Đau lắm! Nhưng lòng vẫn thấy vui. Vui vì em đã được tự do. Em có thể yêu anh 1 cách chính đáng.
10h, anh onl....Em đã định ngỏ lời với anh. Đã định nói hết tất cả với anh..Thế nhưng, sao em lại nổi cáu với anh. Sao em lại chửi anh. Em không thể hiểu. Em mắng chửi anh, bực bội với anh...Em muốn anh gọi em là e chứ không phải là bx nữa. Đơn giản quá phải không anh? Thế sao anh không chấp nhận....
Cuối cùng, em không còn thể mắng chửi được nữa. Hết sức rồi...Em nói thật.
Em với anh không thể yêu nhau.
Em đã không còn.....
Em biết, khi nói ra sự thật này cũng là lúc em thật sự mất anh. Nhưng em không thể lừa dối anh. Em đã không thể làm anh yêu em thì sao có thể...có thể bắt anh chấp nhận chứ.
Em yêu anh!
Chắc anh không tin.
Anh nói anh không quan trọng chuyện còn hay mất của người con gái.Nhưng...
Anh không gọi em là bx nữa. Cũng không gọi em là e.
Anh xưng tên.
Xa cách.
Em cứ tưởng như em và anh đang ở 2 thế giới. Dường như trong em có cái gì đó vỡ vụn.
Trống rỗng.
Vô hình.
Đau.
Nhói.
Cay.
Máu...Nước mắt.

Anh nói...nói nhiều lắm.
Nhưng em không thể nào đọc được nữa.
Mắt em dường như nhoè đi.
Xa dần.....
Em chỉ nhớ anh đã xin wc của em. Anh muốn xem mặt em lần cuối.
Nhìn làm gì hả anh. Quên em đi...Nhìn làm gì để nhớ gương mặt đứa con gái bẩn thỉu và hư hỏng này.
BB....Tạm biệt....Chúc anh ngủ ngoan.
Close tất cả mọi thứ. Tâm trạng em vẫn chưa thể nào ổn định được.
Em như người bị phá sản. Bị mất đi tất cả.
Cay.
Không hiểu sao nước mắt rơi.
Trái tim khẽ đau.
Vậy là em đã mất anh. Em không phải là đứa con gái trinh nguyên nên không thể cho anh hạnh phúc trọn vẹn. Em đã bị từ chối.
Trắng tay.
Anh à, em yêu anh lắm. Yêu anh hơn cả bản thân em. Dù chúng ta chưa từng gặp mặt. Dù chúng ta chưa là gì của nhau. Chưa từng có bất cứ kỉ niệm nào với nhau...Thế nhưng, em vẫn cứ yêu.
Tình yêu trong em đã lụi tàn.
Em nhơ nhuốc , bẩn thỉu nên em không thể yêu ai. Cũng không ai yêu em. Chấp nhận.
Em ra đi.
Em xoá hết để không bao giờ làm phiền anh. Xoá hết , ra đi , mong rằng em trong anh còn lại chút gì đó gọi là lòng tự trọng.
Anh đọc. Cứ đọc thôi. Em không mong là anh sẽ hiểu cho em. Cũng không mong là anh sẽ thương hại em. Chỉ đọc thôi nhé anh. Đừng suy nghĩ gì hết. Bởi vì em đã đi.


Tạm biệt anh.
Người em yêu