.."Này Nắng, Nắng có biết Mưa yêu Nắng lắm không?".
"Ừ thì Nắng biết Mưa Yêu Nắng, nhưng có bao giờ Mưa nói ra đâu, đợi khi không Nắng thì Mưa lại nói.Mưa ngốc quá đi."
Đó là cuộc tình giữa chàng Mưa và nàng Hoa Nắng.Chẳng biết câu chuyện bắt đầu từ đâu nhưng nó lại bắt đầu từ một cuộc tình đã vỡ tan như bọt biển hòa vào vào đại dương sâu thẳm ấy.
Tôi đã yêu em như một giấc mơ, giấc mơ có tôi và em, một cô gái dịu dàng, xinh đẹp nhưng có vẻ cái tính lạnh lùng và mạnh mẽ đó mới thực sự là cái tính thật của em.Đã bao lần tôi và em tay trong tay....
..Đã bao lần tôi và em đã trao nhau những nụ hôn....
...Ừ thì cái tên Hoa Nắng dễ thương...
..Ừ thì Hoa Nắng đáng yêu...
Cái thời sinh viên, cái thời mà tôi quen em cũng vào một ngày mưa, tôi tích mưa, tôi yêu mưa. Em buộc miệng nói:
-Anh thik mưa thì em đặt anh biệt danh là Mưa nghen, Mưa lạnh nhưng ấm áp."
Ừ thì anh đồng ý, anh là Mưa, em là Nắng, Hoa Nắng lòng anh, sưởi ấm một cuộc tình và sưởi ấm cả trái tim đang yêu.
..1 NĂM..
..2năm..
..4 năm...
"Mưa này, Nắng nghĩ ta chia tay nhé".
Một ngàn con dao xuyên tạc tim tôi, đó là ý nghĩ của tôi.Có lẽ tôi phải nói câu:" Mưa yêu Nắng lắm" mới phải.
.....tôi khóc........
........tôi bùn........
muốn cầm con dao rạch bỏ cái Nắng đi, nhưng càng rạch thì càng nghe thấy lòng tôi đang đau.
Mưa tàn rồi..tàn trong giấc mơ.
Yêu em quá lâu để rồi em lại cất bước ra đi, có lẽ tôi đã không thik mưa để rồi em đặt cho tên"mưa" và em là "Nắng", Nắng, Mưa dập tắt cái nóng của Nắng và cuộc tình Hoa Nắng và Mưa, mưa ra đi cho lòng thảnh thơi, tan như bọt biển để rồi trôi theo biển cả trong đại dương sâu thẳm ấy.
và một cuộc tình tan vỡ như Mưa và Nắng..............