Em cố tỏ ra mạnh mẽ để làm gì khi nước mắt cứ trực trào ra? Trước anh em luôn cố tỏ ra mình là một cô bé mạnh mẽ đầy nghị lực. Nhưng sự thật thì không phải thế, em cố tỏ ra như vậy vì em không muốn anh phải áy náy khi làm em đau.



Em không muốn nghe thêm những lời xin lỗi từ nơi anh nữa, càng không muốn anh buồn vì nỗi buồn của riêng em. Nhưng thực lòng em ao ước mình đủ can đảm để bật khóc trước anh, để cho nỗi đau dịu bớt phần nào. Trước mặt mọi người em luôn là con khiếu nói cười liên hồi. Họ đâu biết rằng chỉ một giây để cho miệng ngừng nói cho đầu óc ngừng suy nghĩ em sẽ lại nhớ đến anh, nhớ đến nỗi đau vẫn còn nhức nhối. Em không phải là một người bao dung, càng không phải là một người có tấm lòng cao thượng. Em nhỏ nhen và hèn nhát hơn bất cứ ai. Em có thể tha thứ nhưng em chẳng thể nào quên được nỗi đau này. Em ước mình có thể hận anh, căm ghét anh để không thèm yêu anh nữa nhưng khó quá anh ạ.
Từ khi biết rõ sự thật, biết rõ tình yêu này sẽ có kết thúc như thế nào thì em mới nhận ra được em yêu anh và cần có anh tới mức nào. Chỉ cần nghĩ một ngày nào đó anh sẽ rời bỏ em, sẽ không dành tình yêu cho em nữa lại làm em lo sợ. Cứ mỗi khi nghĩ đến chị ấy hạnh phúc bên anh là trái tim em lại đau nhói như hàng vạn mũi tên đâm trúng. Em thật yếu đuối và chẳng có nghị lực phải không anh? Em đã mượn cái vẻ ngoài "coi mọi chuyện đơn giản dễ dàng" của ai đó để tự tạo cho mình một hình tượng thật đẹp trong mắt anh. Em cũng không dám sống thật với chính mình, cũng lừa dối anh. Anh có giận có trách em nhiều không?
Anh có biết niềm khao khát cháy bỏng nhất của em trong cuộc tình này là gì không? Đó là mỗi khi em khóc em sẽ được dựa vào bờ vai vững chắc của anh, được nói cho anh nghe nỗi buồn của mình, được anh ôm và nói “có anh ở đây, đừng lo em nhé" – chỉ có thế mà thôi. Nhưng điều đó lại quá xa vời, đó chỉ là hão huyền mộng tưởng. Sẽ chẳng bao giờ cái ước mơ nhỏ bé đó được thực hiện. Sự cô đơn thật đáng sợ, nhưng đáng sợ hơn là sự cô đơn ngay trong tình yêu của mình.
[Only registered and activated users can see links. ]
[Only registered and activated users can see links. ]

Hãy để em lại với chính mình khi chưa từng có anh…
Em tủi thân lắm anh biết không? Mỗi chiều thứ 7 thay vì được đưa đón, hẹn hò em chỉ biết ngồi nhà viết thư cho anh và hi vọng anh sẽ gọi điện nói với em "thứ 7 anh nhớ em hơn mọi ngày". Nhưng đó cũng chỉ là hi vọng, có những lúc nhớ anh em không biết phải làm sao chỉ biết ngồi khóc, mong rằng ông trời sẽ hiểu và đem anh về bên em. Em thấy mệt mỏi lắm, buồn nhiều lắm. Và càng buồn hơn khi em nói em chỉ có thể yêu anh thôi, em không thể làm người đàn bà của anh được. Em biết anh buồn, có lẽ anh sẽ đánh giá em là người cổ hủ, là người ra vẻ danh giá hay sao đi nữa… Nhưng thật lòng em, em không thể làm thêm những điều tội lỗi nữa. Em không muốn có lỗi với người đàn ông cuối, với chị ấy và các con của anh. Em sợ bị coi thường, em sợ không được tôn trọng. Khi nói ra suy nghĩ thật của mình có lẽ anh sẽ rời xa em. Nhưng em cũng đành chịu vậy thôi, em không muốn anh đặt nhiều hi vọng vào những điều viển vong, những điều mà em chẳng thể nào đáp ứng được.
Anh ơi! Em không hề xấu hổ khi nói rằng em đã luôn ao ước anh chính là người đàn ông cuối cùng của đời mình. Dù muốn bao nhiêu đi nữa điều đó cũng không thể xảy ra vì bây giờ – anh là anh, còn em là em – hai con người, hai cuộc sống không giống nhau. Rồi cái tình yêu này sẽ đi về đâu anh nhỉ? Em sẽ làm người thứ 3 như thế này được bao lâu nữa? 1 năm, 2 năm hay cả đời mình? Em không đủ mạnh mẽ, không đủ can đảm để viết một dấu chấm hết thì xin anh hãy thay em làm điều đó. Em không thể rời xa anh trước khi anh rời xa em được, em không thể hết yêu anh trước khi anh hết yêu em được. Xin anh hãy giúp em, hãy rời xa em nhanh như khi anh đến, và mang những kỉ niệm một thời là niềm an ủi duy nhất của em. Mang đi ánh nắng, cái hương vị ngày đầu gặp gỡ, mang đi nụ hôn đầu vụng dại, mang đi tiếng yêu say đắm. Hãy để em lại với chính mình khi chưa từng có anh…!